THẦY CHÙA HẦU ĐỒNG: ĐÚNG HAY SAI ?
————————–
Trong đạo Phật, sự nghiêm túc và tinh tấn trên con đường tu tập là nền tảng căn bản của người xuất gia. Tuy nhiên, một số người xuất gia đã quay lại hầu đồng, dẫn đến những hiểu lầm và tranh cãi trong cộng đồng. Bài viết sau đây sẽ giúp bạn nhìn rõ bản chất vấn đề này. Và tôi cam đoan rằng bạn sẽ chẳng tìm thấy được ở đâu sự chia sẻ như vậy.

1.Trường Hợp Sai Lầm: Thầy Tu Quay Lại Hầu Đồng Vì Thiếu Tinh Tấn
Một số người xuất gia, vốn đã cạo đầu, mặc áo tăng ni và thề nguyện đi trên con đường Phật pháp, nhưng lại quay về thần quyền. Đây là biểu hiện của sự không tinh tấn, do tâm trí yếu đuối, không đủ năng lực để vượt qua những vọng tưởng và oán nghiệp. Họ quay lại hầu đồng, tìm đến thần quyền để nương nhờ và biện hộ rằng “Thánh bắt buộc,” mà không hiểu rằng đạo Phật vốn cao hơn mọi thần quyền.
Phật giáo là con đường giải thoát khỏi luân hồi, trong khi đạo Thánh vẫn thuộc lục đạo, bị ràng buộc trong vòng sinh tử. Người đã nguyện từ bỏ mọi ràng buộc thế tục, bước vào con đường giải thoát mà quay lại hầu đồng, cúng bái cho thần quyền, là kẻ tự ngụy biện và bị tâm ma chi phối.
Không ít người ngụy biện rằng “Thánh bắt” để đi theo con đường thần quyền. Họ nói rằng mình bị bắt buộc phải trở lại hầu đồng, nhưng thực chất đây chỉ là cái cớ để biện hộ cho sự yếu kém trong tu tập, sự thiếu trí tuệ và đức hạnh. Việc quay về với hầu đồng không phải do “Thánh bắt”, mà là do chính họ thiếu đi bản lĩnh, thiếu đức hạnh để vượt qua những cám dỗ thế tục.
Không chỉ vì nguyên nhân bị động, có những ‘’giả sư’’, ‘’ma sư’’ còn chủ động muốn quay lại thần quyền nhằm mục đích ‘’kiếm tiền’’ từ các con nhang đệ tử. Họ dùng tăng tướng như một cái mác, đánh bóng cho bản thân để dễ dàng lấy lòng tin từ dân chúng. Dân chúng thì mê lầm cứ nghĩ rằng một người vừa là thầy chùa vừa là thầy bên Tứ Phủ thì sẽ là đồng thầy ‘’cao tay’’ lắm. Nhưng có biết đâu đây chính là trường hợp tạo NGHIỆP NẶNG nhất.
Một người xuất gia, đã nhận sự cúng dường của đàn na tín thí, phải lấy đó làm nền tảng để tu tập tinh tấn, đạt được trí tuệ và giác ngộ, từ đó mà độ chúng sinh. Những kẻ nhận cúng dường rồi lại quay về với hầu đồng, thần quyền, không chỉ làm trái với bổn phận của mình mà còn lừa dối tín chúng, làm vấy bẩn hình ảnh cao quý của đạo Phật.
Cách Nhận Diện
– Thiếu định hướng tu tập: Họ thiếu rõ ràng về con đường tu Phật, bản tính còn nóng nảy và bản ngã còn cao. Thường họ sẽ cố tỏ ra bình thản để che đậy nhưng nếu tinh ý sẽ dễ nhận ra.
– Dùng thần quyền như một phương tiện cầu viện: Họ không có lòng tự tin vào giáo lý Phật pháp mà nương tựa vào thần quyền. Họ ít giáo hóa, dẫn dắt cho con nhang đệ tử biết về tu tập Phật pháp mà chỉ nặng về lễ bái. Có khi họ mượn danh cúng dường Tam Bảo, làm từ thiện công đức, xây chùa đúc chuông để ‘’moi tiền’’ của tín chúng.
– Ngụy biện về căn số: Những người này hay lấy cớ rằng căn số bắt buộc phải ra hầu đồng, nhưng thực chất đây chỉ là sự lấp liếm cho sự yếu kém trong tu tập.

2. Trường Hợp Hành Đạo Bồ Tát: Mượn Tướng Đạo Mẫu Để Cảm Hóa Người Đồng Nhân
Trái ngược với trường hợp trên, một số vị thầy tu hầu đồng không phải để tìm sự gia hộ mà để thực hành Đồng Sự Nhiếp – một trong Tứ Nhiếp pháp. Đồng sự nhiếp là sẽ gia nhập vào môi trường sống của chúng sinh, thấu hiểu và đồng hành cùng chúng sinh để dẫn dắt chúng sinh tìm về con đường chánh đạo. Đây là phương pháp khó nhất và hiệu quả nhất trong Tứ nhiếp pháp (bố thí, ái ngữ, lợi hành, đồng sự). Họ mượn hình tướng của đạo Mẫu để tiếp cận những người căn đồng số lính, nhằm dẫn dắt họ từng bước tiến gần đến Phật pháp. Đây là biểu hiện của hạnh Bồ Tát, với mục đích cao cả là hóa độ chúng sinh, giúp họ hiểu về đạo lý Phật và xa rời mê tín.
Cách Nhận Diện
– Rõ ràng trong mục đích giáo hóa: Những người này không sa vào thần quyền mà sử dụng hình tướng đạo Mẫu như một phương tiện để cảm hóa người đồng nhân theo đạo Phật, giúp họ hiểu rõ bản chất của sự giải thoát và hướng về tu tập chân chính chứ không sa đà vào mê tín.
– Giữ vững giới luật Phật pháp: Họ luôn đề cao tinh thần Phật pháp, luôn có ý thức giữ gìn giới luật. Họ khéo léo dùng hình thức bên ngoài nhưng vẫn duy trì sự thanh tịnh bên trong, không đánh mất bản chất của một người con Phật.
– Không lợi dụng danh nghĩa thần quyền: Họ không ngụy biện là “thánh bắt”, không sử dụng thần quyền để nhận cúng bái hay xin lễ, không khuyến khích các hình thức cúng dường, xây chùa đúc chuông…thường xuyên, liên tục mà tỷ lệ còn nhiều hơn so với việc tập trung tu tập.

Kết Luận
Việc thầy tu xuất gia quay lại hầu đồng có thể bắt nguồn từ hai trường hợp khác nhau. Thứ nhất là do thiếu sự tinh tấn và bản lĩnh tu tập, dẫn đến việc quay về thần quyền, biến con đường tu hành của mình thành một sự sai lầm nghiêm trọng. Những người này đã không giữ được đạo tâm và trí tuệ cần thiết, bị cuốn theo các vọng tưởng và cám dỗ, làm tổn hại đến hình ảnh cao quý của đạo Phật. Người đồng nhân cần tỉnh táo, không để mình bị dẫn dắt bởi những thầy tu thiếu trách nhiệm, không kiên định với lý tưởng giải thoát.
Ngược lại, một số thầy tu xuất gia quay lại hầu đồng với mục đích cao cả, tu theo hạnh Bồ Tát, sử dụng hình tướng đạo Mẫu như một phương tiện thiện xảo để cảm hóa người căn đồng số lính. Đây là biểu hiện của trí tuệ và lòng từ bi, giúp người đồng nhân từng bước tiếp cận Phật pháp, xa rời mê tín và hướng về con đường giải thoát. Những vị thầy này, dù sử dụng hình tướng đạo Mẫu, vẫn kiên định và thanh tịnh trong giới luật của Phật, người đồng nhân sẽ rất có phúc khi được các vị này dẫn dắt.
Người tu hành chân chính phải giữ tâm thanh tịnh, không bị ảnh hưởng bởi các thế lực thần quyền hay lợi ích cá nhân. Đạo Phật là con đường giải thoát khỏi luân hồi, và người xuất gia cần tu tập vì lợi ích chung, mang lại sự bình an cho chúng sinh. Việc nhận diện đúng đắn và phân biệt rõ ràng giữa hai trường hợp trên giúp người đồng nhân tránh khỏi sai lầm, lựa chọn đồng thầy chân chính để không bị mê lầm và có hướng đi đúng đắn trên con đường tu tập tâm linh.
Nếu bạn thấy bài chia sẻ này hữu ích, hãy like, share, cmt hoặc tag tên người cần biết kiến thức này nhé. Điều đó để tôi biết mình đang làm việc có ích, là động lực giúp tôi chịu đựng những gạch đá, tiếp tục chia sẻ các kiến thức quý báu.